Nắng...

Nếu có ai hỏi: "Miền đất nào khiến em nhớ nhung nhiều nhất?", thì em sẽ trả lời ngay đó là thành phố này, nơi ba mẹ em đã coi là quê hương. Ở đó, có những người thân, thầy cô, bạn bè vẫn luôn bên em hàng ngày, và những cảnh vật cùng những mùa theo năm tháng đi qua. Em yêu tất cả. Kể cả nắng nơi đây.

Cô Tiên thanh xuân

Ngày còn nhỏ thường được dắt ra biển chơi, cha tôi hay chỉ trời chỉ đất giảng giải đủ thứ cho con mình từ con còng, vỏ ốc dưới chân cho tới ngôi sao Hôm mọc sớm. Kìa là Hòn Tre trước mặt án ngữ phong ba, bên trái là Hòn Rùa trầm mặc xanh rêu, xa xa Hòn Yến lấp lánh. Những đứa trẻ con nghe miết nhìn miết muốn thuộc làu. Chỉ có mỗi dãy núi Cô Tiên xoãi dài chạy theo bờ biển phía tây bắc là để lại trong lòng tôi bao nghi hoặc

Hẹn ước mùa xuân

Họ đi bên nhau những ngày cuối năm. Phố biển gió vẫn thổi về dào dạt trên những hàng dừa còn sót lại bên bờ kè đá. Nắng vẫn hào phóng chảy tràn khắp trời đất bao la. Người xe vẫn đan xen tấp nập trên đường. Bóng dáng họ lẫn trong dòng người ấy.

 
.

các thông tin tiện ích