Đường về nhà xa quá!

Tôi không nghĩ lần này mình xa nhà ở Nha Trang lâu đến thế. Mấy năm đi về Nha Trang - Sài Gòn để giúp đỡ con cái đang làm việc ở trong này, cao nhất là 2 tháng tôi về một lần. Mỗi lần về ở 1 tháng. Đã 5 tháng trôi qua, tôi vẫn chưa biết khi nào về lại được.

Bỗng thành xa xỉ…

Cảm tưởng cuộc sống của chúng ta đang hối hả, tất bật, vùn vụt trôi theo thời gian với tốc độ của đoàn tàu cao tốc, chợt có một cú thắng gấp… khiến tất cả đổ xô, chồng đống dúi dụi lên nhau, không theo một trật tự nào.

Biết đủ để an lành

Mới đây thôi chứ nhiêu, có những ngày công việc sếp giao bề bộn, đưa con đi học thêm cả ngày lẫn đêm… áp lực quá đã thầm mong sớm được nghỉ hưu như chú Ba nhà bên. Thấy chú sáng nào cũng rề rà bên bình trà, coi báo đã đời rồi lúi húi xịt tưới mấy giò lan bé xíu mà thèm. Ai dè cầu được ước thấy, chưa cần về hưu đã có được những ngày sống nhàn tản hệt chú Ba, sáng cũng rề rà mì gói, cà phê hòa tan rồi lướt mạng, chờ đến trưa phụ nấu cơm, quẩn quanh trong mấy bức tường…

 
.

các thông tin tiện ích