Những yêu thương kể lại

Bạn kể, một buổi tối trời se lạnh, cuộn tròn người trong chiếc chăn ấm, đứa trẻ 9 tuổi nhà bạn bỗng thủ thỉ rằng, giờ con biết rồi mẹ ạ, người ta chụp ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc, những kỷ niệm đẹp, thời ấu thơ mà sau này chúng ta không tìm lại được, bởi thời gian trôi qua không bao giờ trở lại. Là nội nói với con vậy đó. Hồi nhỏ, mỗi lần ba mẹ bảo chụp ảnh, con cứ lắc đầu hoài. Giờ đi đâu con cũng sẽ chụp lại ảnh, mẹ nhé!

Buổi chiều có cơn gió to

Buổi chiều hôm ấy có một cơn gió to thổi vào thành phố. Cơn gió lay cả hàng cây cao trên đường, lá bay vòng vòng rụng xuống. Anh ngồi nép bên vỉa hè, ly cà phê để trên một chiếc ghế dựa nhỏ, bị cơn gió hất tung, ngã xuống. Anh chưa kịp uống hớp cà phê nào. Bà chủ quán vội pha cho anh ly khác: "Để tôi bù cho anh, chỉ là gió to thôi mà".

Về nhà để nghe gió thổi qua mái ngói

Tịnh về nhà mà mẹ không hề hay biết. Khi đó, tiếng còi báo hiệu của doanh trại quân đội gần đó mới vừa vang lên. Với mẹ thì những âm thanh đó trở thành quen, nên mẹ vẫn tiếp tục ngủ. Bên kia đường, quán cháo lòng đối diện nhà đang chuẩn bị bán buổi sáng.

 
.

các thông tin tiện ích