Những cánh đồng lúa sau vụ gặt màu mỡ, bạt ngàn, nhờ nước dòng sông Dinh làm chốn nương thân của bao đàn vịt cỏ mập căng lườn, ít mỡ, nhiều thịt, không hôi lông nổi tiếng xứ Ninh Hòa.
Năm nào cũng vậy, dịp Tết cũng là lúc nông dân quê tôi bước vào thời điểm gieo trồng vụ lúa đông - xuân. Vì thế, giữa những ngày sum vầy, ba tôi vẫn đều đặn ra đồng thăm ruộng, xem lúa non, kiểm tra mực nước, dõi theo từng thửa ruộng như dõi theo chính niềm hy vọng của gia đình.
Ở khu vực Ninh Hòa, mỗi độ Tết đến xuân về, trước hiên nhà nào cũng đầy những khóm hoa với nhiều màu sắc rực rỡ. Những cánh hoa khoe mình dưới nắng xuân, khai mở niềm tin, hy vọng cho một năm mới rộn ràng khí thế.
Sáng đầu năm, tôi trở lại Ninh Thủy cũ (nay thuộc phường Đông Ninh Hòa) khi mặt trời còn lấp ló sau đường chân trời và mặt biển vẫn phủ hơi sương. Từ Bá Hà đến Thủy Đầm, Ngân Hà - những làng chài nép mình bên vịnh Vân Phong bừng tỉnh trong tiếng máy ghe rộn ràng, tiếng sóng vỗ mạn thuyền. Gió biển đầu xuân mang theo vị mặn thân quen, chạm vào da thịt mà đánh thức bao ký ức.
Trước nhà ngoại tôi có con sông chảy qua, tên gọi là Sông Cái. Hồi đó, nước sông trong xanh, bờ cát mịn màng. Ngoại có vùng đất cồn ở giữa sông, bốn bề, những tán tre xanh rợp phủ.
Mỗi lần trở về Nha Trang, tôi đều có cảm giác rất quen, mà cũng rất mới. Quen vì đây là nơi tôi lớn lên. Mới vì mỗi lần về, Nha Trang lại cho tôi thêm những lý do để yêu, theo một cách rất lặng.
Khoảng hai mươi mấy Tết của những năm trước, khu vực quanh Chợ Đầm tròn và dọc đường Nguyễn Thái Học mang một dáng vẻ khác. Những khoảng không gian vốn quen thuộc của ngày thường được lấp đầy bởi các dãy trò chơi Tết dựng lên theo mùa.