Quà cho mẹ

Hồi đó, khi còn là một cậu bé lên mười, mỗi lần có dịp trọng đại và thật đặc biệt, mẹ mới dẫn nó ra cửa hàng cho phép tự tay lựa thoải mái một món đồ chơi theo ý thích. Ở đó, chú nhóc sẽ được bơi trong một thế giới lộng lẫy với niềm đam mê bất tận, bỏ lại sách vở lý thuyết giáo điều.

Mùa xuân dịu ngọt

Năm mười tám tuổi, Bách theo mẹ đến nhà thờ họ. Mẹ dặn Bách thắp hương xong thì ra ngoài đi dạo, đừng để ý chỗ người lớn nói chuyện. Bách ngồi dưới tán cây nhãn, nhắm mắt, nghe những thanh âm ồn ào vọng đến. Trong nhà, các cụ bô lão ngồi trên chiếc trường kỷ thi nhau chất vấn mẹ anh. Bà nội khóc bảo:

Hương của phố

Sau rất nhiều thay đổi để đẹp đẽ hơn, rực rỡ và hiện đại hơn ngày xưa thì thành phố của tôi vẫn rất nhỏ. Phía đông thành phố là biển; phía tây, nam, bắc là núi, biển và núi cùng màu xanh thắm giống như một vòng ôm bao bọc và che chở thành phố. Thành phố rất nhỏ vì sớm mai ra trước nhà là thấy núi, những dãy núi thật gần cứ như chỉ cần với tay là chạm được. Lúc còn nhỏ, tôi cứ nghĩ đi hết những con đường trong phố là đến chân núi để nhìn xem trên núi là gì, nhưng càng đi càng thấy rất xa, hóa ra thành phố lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của trẻ thơ.

 
.

các thông tin tiện ích