Nhà cha mẹ, ta sẽ về lợp lại

Tôi không nhớ thơ của ai. Lúc đầu cứ nghĩ là thơ Chế Lan Viên, nhưng tìm mãi trên mạng không thấy. Hóa ra, đó là hai câu thơ của Việt Phương trong bài "Thành phố của ta như người đồng đội", bài thơ viết về Hà Nội thời chiến tranh chống Mỹ, sáng tác tháng 9-1967.

Chị tôi

Trời đã bắt đầu nhá nhem tối. Mảnh trăng mờ của những ngày đầu tháng cũng đã treo lên giữa trời. Gió hiu hiu thổi. Mẹ ngó mâm cơm, ngó chiếc đồng hồ treo tường rồi lại đi ra đi vào. Mẹ buông tiếng thở dài, lo lắng:

Như lá rụng về cội

70 tuổi, hơn 40 năm ông sống ở phố, lại là một thành phố ở miền Nam, cách xa nơi ông sinh ra cả ngàn cây số. Cuộc sống ở phố có lúc này lúc kia, nhưng cũng đủ làm ông yên lòng với gia đình nhỏ nhoi của mình.

 
.

các thông tin tiện ích