Chiếc ghế trống trong buổi tiệc

Thứ Sáu, 19/10/2018, 20:56 [GMT+7]

Chiếc ghế trống trong buổi tiệc

Buổi tiệc tổ chức ở một nhà hàng nằm sát bờ sông Cái. Chị đích thân gọi từng đứa em một, bảo chị muốn làm một bữa tiệc gặp mặt tất cả trước khi chị đi Sài Gòn. Dẫu Sài Gòn không xa Nha Trang là mấy, chỉ một đêm ngồi trên xe lửa hay một tiếng đồng hồ trên máy bay, nhưng ngó vậy mà nghìn trùng lắm. Điển hình gia đình có 6 anh chị em, ở quanh quẩn trong thành phố này mà còn không ghé nhà nhau, không gặp được nhau, huống hồ là một thành phố khác. Khi má còn sống, vào ngày giỗ ba hoặc cúng tất niên thì lấy cái cớ để anh em gặp nhau mà còn né mặt, đứa về trước, đứa về sau. Chị ngẫm lại khi xem chương trình: “Như chưa hề có cuộc chia ly” mà muốn khóc. Có biết bao người trong cuộc sống này lạc nhau, có khi lạc mãi đằng đẵng cả cuộc đời. Họ mong mỏi qua chương trình tìm lại người thân, chẳng phải để giàu có mà để biết rằng mình vẫn còn những người máu thịt. Người ta phải tốn công tìm nhau như thế đó, đằng này, 6 anh chị em cùng cha mẹ mà không thể có một bữa cơm sum vầy được hay sao? Chẳng để chi cả, để thấy rằng dẫu đường vào đời khó khăn vô vàn, nhưng bầy chim non đã lớn, và vẫn còn có đủ.


Năm 22 tuổi, ba lấy má. Má làm vợ năm 18 tuổi với vốn liếng vào đời chỉ là biết nấu những bữa cơm ngon và may vá. Còn ba, khi đó đã trở thành một tài xế đường dài, chuyên chở nông sản cung cấp cho các đầu mối. Ba ít học nhưng thông minh và có tài làm ăn nên chẳng mấy chốc đã gầy dựng cả một cơ ngơi với 40 chiếc xe tải vận tải khắp nơi để chuyển hàng. Ba kiếm tiền rất dễ, nhưng ông lại là người nhẹ lòng, khi bao quanh ông có biết bao bạn bè săn đón, nhờ vả và vay mượn. Ông hồn nhiên giúp đỡ bạn bè mà không hề so đo tính toán, chẳng cần bảo họ viết giấy nợ. Còn má thì bản tính hiền lành, chưa kịp vào đời đã lấy chồng, sinh liên tiếp 6 đứa con, hoàn toàn lệ thuộc kinh tế vào ba, nên má chẳng biết giữ tiền. Ba lo toan cho mọi người nhưng không lo toan cho 6 đứa con. Má thương con nhưng không biết cách để lo cho tương lai của con. Rồi ba thất thế, bạn bè quay lưng, chẳng mấy chốc trắng tay. Má ra chợ mở một sạp hàng, bắt đầu bước vào cuộc mưu sinh để lo cho ba, còn những đứa con tự mình lao vào guồng máy cơm áo gạo tiền. Cho đến khi ba qua đời, căn nhà bao nhiêu năm gắn bó của cả gia đình cũng phải bán đi. Chỗ níu kéo tình thân cũng chẳng còn.


Khi những đứa con phải vào đời bằng những bước chân chông chênh, phải tự thân mình bươn chải thì lòng tràn ngập sự oán hận gia đình. Mà cuộc sống thì có gia đình nào giống gia đình nào? Bước chân vào đời của mỗi người đôi khi cứ vấp ngã, khi đó mưa gió vô thường khiến trái tim trở nên chai lạnh. Chị may mắn hơn tất cả anh chị em là có một gia đình toàn vẹn, chồng chị giỏi giang, biết nắm bắt lấy cơ hội, tạo ra một gia đình êm ấm. Chị có một gia đình hạnh phúc, nhưng những đứa em của chị không phải tất cả đều như thế.


Thằng Hoan, em kế chị bỏ học nửa chừng, học lái xe tải. Hoan trở thành cánh tay đắc lực cho ba trong những cuộc hành trình. Trong 6 chị em, ba yêu thương nó nhất, nhưng nó lại là đứa không biết làm ăn khi có cơ hội, mà chỉ dùng những đồng tiền ba cho tiêu xài một cách hoang phí. Khi gia đình lâm vào cảnh khó khăn, Hoan dăm lần bảy lượt đòi bán nhà nhưng bất thành. Nó đâm ra oán hận mấy anh chị em còn lại, thề không nhìn mặt.


Ngẫm lại trong cuộc đời, đâu có gia đình nào toàn vẹn. Và cả những đứa con mà cha mẹ sinh ra cũng chẳng thể nào biết được tính tình nó. Còn lại 5 chị em, mỗi người mỗi một cách để vào đời, chẳng có đứa nào học trọn bậc đại học, giỏi lắm là sau này tự học lấy tấm bằng tại chức, nhờ đó mà thoát nghèo. Chẳng có đứa nào giàu, giỏi lắm là cất được một ngôi nhà và nuôi nấng cho con cái ăn học. Chị chỉ muốn 6 chị em thỉnh thoảng tụ họp lại, gọi là vui. Nhưng đôi khi tới ngày giỗ ba, giỗ má, thằng Hoan chẳng về. Nó không về thắp nén nhang cho ba má vì nó bảo ba má không để nhà thừa tự. Nhưng nó lại tự mua cây trái ra nghĩa trang, một mình cúng bái. Khi nhìn thấy đĩa trái cây đã bị những người hôi của ở nghĩa trang vội lấy đi, chỉ còn những cây nhang cháy, khói lượn lờ, chị buồn. Bởi dù sao Hoan cũng là đứa em trai của chị, là máu thịt, từ nhỏ chị đã phải ẵm bồng nó, dắt nó đi học...


Tất cả anh chị em đều có mặt trong buổi tiệc. Vẫn còn một chiếc ghế trống, đó là chiếc ghế dành cho Hoan. Mọi người chẳng ngạc nhiên về chiếc ghế trống, bởi Hoan gần như vắng mặt trong các buổi gặp mặt gia đình. Hôm qua, gọi điện cho nó, chị bảo có thể sẽ rất lâu chị em mới gặp mặt lại nên chị muốn nó cùng có mặt. Chị nói: “Hoan à, khi đã là máu thịt của nhau thì vẫn là máu thịt. Em nhớ đến cùng mấy đứa em, em nhé?”. Nó nói: “Dạ, em sẽ đến chị Hai à”.


Buổi tiệc diễn ra gần một giờ đồng hồ, chiếc ghế dành cho Hoan vẫn còn trống. Mấy đứa em nói chuyện về cuộc sống, nhắc lại những kỷ niệm của chị em. Mà chị em chung nhà, tất nhiên kỷ niệm vô cùng dày đặc. Ai cũng nói cười, và chiếc ghế vẫn trống. Đáng lẽ chị bảo người phục vụ dẹp chiếc ghế đi, bởi chiếc ghế trống là nhắc nhở về một gia đình không hoàn hảo, dẫu không ai nhắc đến sự vắng mặt của Hoan.


Chị bảo tất cả rót đầy ly bia, nâng ly cho buổi đoàn tụ hiếm hoi này. Vừa lúc đó chị nghe tiếng gọi: “Chị Hai, em xin lỗi vì tới trễ”. Thằng Hoan đã tới, cuối cùng nó đã tới. Chiếc ghế trống đã có người ngồi.


. Truyện ngắn của Phan Thị Tần
 

.

các thông tin tiện ích