Ra phố chiều thứ Bảy

Thứ Sáu, 03/09/2021, 23:09 [GMT+7]

Ra phố chiều thứ Bảy

Những ngày bình yên đó, chiều thứ Bảy anh chị không nấu cơm nhà mà cùng chở nhau ra phố. Con phố ấy rất quen từ khi hai người còn nhỏ, quen nhau năm anh học lớp 11 và chị học lớp 10. Anh chị cứ đi vòng phố là đi ra biển. Biển những ngày hai vợ chồng mới lớn chỉ là bãi cát dạt xô, những cây rau muống biển cứ tự nhiên phát triển, che khuất thềm cát và nở những bông hoa tim tím. Hồi đó, bãi biển còn có những con còng gió rất lớn, thấy người là vội chạy xuống hang. Anh đã bỏ công đào bắt được con còng gió thật lớn, để rồi chị bảo tội nó, đem thả xuống biển. Hồi đó, biển rất ít người tắm, gần như không có rác nên có rất nhiều vỏ ốc trôi dạt, có khi một vài vỏ ốc rất đẹp nằm ở ngay chỗ biển vỗ sóng như thế để cho ai đó nhặt đem về làm kỷ niệm.


Bây giờ cũng ra biển, nhưng chỉ dừng xe máy ngay quảng trường, ngắm nhìn những con diều bay lên chứ không xuống bãi cát. Lại nhớ về hồi xưa, anh và chị lấy tre làm khung, dán giấy báo mới có một con diều để thả lên bầu trời. Con diều giấy là cả một ký ức đẹp.


Người già rất hay nhớ về quá khứ, bởi sự nhớ về ấy vô cùng đẹp đẽ. Cứ tính thời gian anh và chị sống với nhau đã 40 năm thì có chuyện gì chị lại không kể lại. Những câu chuyện kể lại đó anh thuộc lòng như thể đọc đi đọc lại một trang sách, và chẳng bao giờ anh ngắt lời chị. Chị kể ngày xưa anh học ở trường trung học đối diện nhà chị, chị hay lên trên tầng lầu nhìn qua khi anh đi học hoặc tan học. Chị nói: “Hồi đó anh ốm và xấu lắm, tóc tai bờm xờm”. Rồi chị kể ngày đám cưới, chị lấy chiếc nhẫn đeo trên tay đem chia ra thành hai chiếc nhẫn cưới. Nhưng hai chiếc nhẫn cưới ấy chỉ ở lại đôi tay hai vợ chồng hơn hai năm, ngày sinh nhật 1 tuổi của đứa con gái lớn, hai chiếc nhẫn đã được bán đi. Giờ thì đôi tay hai vợ chồng không đeo nhẫn cưới, dẫu có thể mua lại nó dễ dàng.


Chiều thứ Bảy, anh xếp chương trình thay đổi đôi chút. Chỉ là cái cớ để thay đổi không khí, kiếm một quán nào ăn cũng chỉ là cái cớ. Thói quen của anh gần như không thay đổi, giống như anh chẳng nhớ tên đường nhưng đi đúng nơi đến. Còn thứ Bảy lại khác, là reo vui trên con phố, cứ thế từng thứ Bảy trôi qua.


Căn nhà chỉ có hai vợ chồng, có cái hàng tạp hóa nhỏ, buôn bán cho vui là chính, để nghe tiếng người, để thấy con đường trước nhà thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy qua. Để thỉnh thoảng nghe vợ chồng nào đó cãi nhau, lạ là cãi nhau là to tiếng. Hồi trẻ, thỉnh thoảng hai vợ chồng cũng to tiếng với nhau, nhưng kệ anh, chị chẳng bao giờ nói lại. Cho đến khi cơn giận của anh đã hết, chị bảo đi uống cà phê để “kể tội”. Còn bây giờ, căn nhà chỉ có hương nguyệt quế, hoa hồng len vào nhà buổi sáng. Buổi tối anh dễ ngủ, sáng anh dậy sớm. Buổi tối chị khó ngủ, sáng chị dậy trễ, chẳng sao cả. Anh ra đường, khép cửa lại, con đường reo vui cùng anh.


Những thứ Bảy tưởng giống nhau, nhưng thực ra chẳng thứ Bảy nào giống thứ Bảy nào. Thứ Bảy, anh lên lịch đi thăm một anh bạn dạy học ở cách nhà khoảng 6 cây số. Hàn huyên tâm sự xong, hai vợ chồng định đi tiếp lên Thành để ăn bánh ướt đĩa, nhưng vừa đi được chừng 10 mét thì chiếc xe bị đứt tay ga. Loay hoay ngó trước ngó sau chẳng thấy tiệm sửa xe nào, bỗng dưng một cô gái và một chàng trai xuất hiện. Cô gái chở chị còn chàng trai bảo anh ngồi lên xe để chàng trai đẩy tới chỗ sửa xe cách đó cả hai cây số. Hai đứa nhỏ sau khi hoàn thành việc thiện đi nhanh vào đám đông, để lại cho anh chị một cảm giác là xã hội còn rất nhiều người tốt.


Trong cuộc đời có biết bao nhiêu thứ Bảy. Có thể hôm đó kẹt đám cưới, có thể hôm đó trời mưa hoặc vì một lý do nào khác. Thứ Bảy anh và chị ra đường. Có hôm chỉ đi một vòng phố, đôi khi anh chở chị đi cho biết con đường Bạch Thái Bưởi toàn hoa giấy, đi chỉ để nhìn cảng biển và đi chỉ để đi, ngắm người qua lại. Không ăn quán thì ghé quán nem mua mang về, rồi tìm quán quen ngồi uống cà phê, kể chuyện đã kể cho nhau nghe biết bao nhiêu lần và giờ này vẫn thích kể.


Nhưng thứ Bảy này anh và chị không ra đường. Thành phố đã có lệnh giãn cách nhằm ngăn ngừa dịch Covid-19. Anh ra vườn, tỉa những cành lá bị sâu ăn. Có mấy con bướm cứ bay vào vườn đập cánh tìm hoa. Anh ngắm mấy con bướm, rồi nói vọng với chị: “Thứ Bảy này mình không ra phố em nhé”. Chị đang lui cui trong bếp, trả lời: “Thì hết giãn cách mình lại đi”.


Bây giờ, những chiều thứ Bảy cũ còn ở phía trước.


Khuê Việt Trường

.

các thông tin tiện ích