Cùng nhau đi qua mùa dịch

Thứ Tư, 11/08/2021, 00:12 [GMT+7]

Cùng nhau đi qua mùa dịch

Nơi tôi ở là một chung cư nhỏ, chỉ có một block nhà với khoảng hơn trăm hộ dân. Do không nhiều dân nên tôi nghĩ việc quản lý dân cư ít phức tạp hơn những nơi khác và mọi người biết nhiều về nhau hơn.


Từ hôm mấy cô gái trẻ  ở chung cư lập ra group Zalo “Giúp nhau mùa dịch”, mỗi lần mở ra xôm tụ hàng hóa như một siêu thị mini. Đầy đủ các mặt hàng, từ mua giùm đậu hũ, trứng, thịt, bánh các loại... cho đến mua giúp cả thuốc tây.


Mùa dịch, nhiều người hỏi han tình hình chợ, siêu thị, nhờ mua thứ này, thứ kia… Sợ trôi bài trên nhóm chính, một cô lập ra nhóm riêng, đa phần là các “bà tám”, tha hồ mua bán, trao đổi kinh nghiệm gia đình như: chăm sóc con, cách nấu món này, món kia… rất dễ thương, cảm thấy gần gũi, gắn bó nhau trong mùa dịch dù chẳng ai gặp mặt ai.


Người mua được món gì ngon liền chia sẻ thông tin. Chẳng hạn có một cô chuyên mua đậu hũ giùm mọi người. Hôm nào đi mua, cô nhắn vào group rồi mọi người đăng ký. Đa phần là các cô gái trẻ, có trình độ nên cách làm việc khá khoa học, cô kẻ bảng ra giấy, cột, số thứ tự, tên người, căn hộ, mua bao nhiêu, tiền… Mua về cô chia ra từng bịch, bỏ vào mảnh giấy số căn hộ, để trên một cái bàn nhỏ trước nhà rồi nhắn mọi người đến lấy, chuẩn bị đúng số tiền, bỏ tiền vào một cái xô nhỏ bên cạnh. Không ai tiếp xúc gần với ai.


Nếu hôm nào nhà tôi có ớt xiêm từ quê Nha Trang gửi vào, tôi chia với cô một ít, cho vui!


Hôm khác, một cô nhắn: “Em có chanh tặng mọi người, đã phân sẵn từng bịch nhỏ để trước cửa nhà, các chị cần thì đến lấy”.


Một hôm, tôi “kiểm kê” tủ lạnh thấy còn trái xoài xanh, hũ cá cơm tẩm gia vị sấy giòn chưa khui, hành phi, tía tô có sẵn mà thiếu đậu phụng để làm đĩa gỏi xoài. Tôi nhắn vô group: “Ai có đậu phộng hạt cho mình một ít thôi”. Chưa tới một nốt nhạc có ngay câu trả lời: “Em ở 19 B2 chị nha, em treo chỗ tay nắm cửa, chị lấy ha”. Lúc tôi lên đã thấy bên ngoài cánh cửa đóng có túm đậu phộng treo sẵn. Không bao nhiêu, quý ở tấm lòng nên thấy vui ghê.


Lại có hôm, một cô giới thiệu thịt nai của một người quen bán, cô đã ăn một lần rồi và thấy ngon. Đến lúc nhà cô cần mua, cô hỏi mọi người ai thích ăn thì mua giùm. Với các loại thịt như: ba chỉ, thăn…, cô còn chi tiết này làm món gì ngon, cách chế biến ra sao, lửa to, nhỏ, nêm nếm… Mùa dịch, mọi người rảnh rang ở nhà nên thảo luận sôi nổi lắm.


Bạn tôi cũng ở chung cư kể chuyện, bạn là F2, trong 2 tuần tự cách ly ở nhà, bạn toàn nhờ hàng xóm mua giùm gạo, rau, thịt… Nhờ có công nghệ, tin nhắn chuyển đi, mua xong chuyển tiền qua tài khoản, hàng đến để trước cửa nhà nên chẳng ai tiếp xúc gần. Bạn khác kể, cô hàng xóm cầm một túm hành to, chia cho các tầng, mỗi nhà một ít. Dăm cọng hành mà thấy rất vui, cảm động.


Một bạn làm ngành y bình luận, hôm qua bạn đi làm về đến nhà hơn 22 giờ, tính nấu gói mì ăn rồi ngủ. Có bác hàng xóm nhắn tin để bác mang qua cho tô cơm với thịt xào và ruốc cá hồi. Tô cơm ngon không chỉ vì thức ăn ngon mà còn vì tấm lòng của bác hàng xóm.


Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn những chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, vô gia cư hay cho các khu phong tỏa. Tôi biết sức mình không thể nào làm được như những tình nguyện viên trẻ nên chỉ biết thỉnh thoảng ủng hộ đôi chút cho những nơi nào cần thiết. Trong cơn hoạn nạn này mới thấy hết tấm lòng người với người, mới thấu hiểu tinh thần lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều.


Chỉ là chia sẻ chút quà trong ngày dịch nhưng khiến con người học được nhiều bài học lớn. Biến cố rồi sẽ qua, còn lại là những tấm lòng, là tư liệu ghi lại cho thế hệ sau, những kinh nghiệm nhỏ cùng nhau đi qua mùa dịch.


KIM DUY

.

các thông tin tiện ích

Hãy đợi...
Hãy đợi...
Hệ thống đang từ chối truy cập của bạn.
Hãy đợi 33 giây...