Tháng ngày tươi đẹp

Thứ Ba, 22/12/2020, 23:18 [GMT+7]

Tháng ngày tươi đẹp

Hôm qua, nói chuyện với mẹ trên điện thoại, Hiền bảo: “Con bận quá không về nhà ngày lễ được, hè con về mẹ nhé!”. Mẹ không nói gì nhưng Hiền cảm nhận được mẹ rất buồn. Quả thực Hiền rất bận, công việc của công ty cứ dồn vào một lúc, Hiền lại đang mê mải làm cho xong luận văn tốt nghiệp. Nhưng khi trở về phòng trọ thì lũ bạn đã đi hết, để lại mấy chữ thật to viết vội vàng trên mảnh giấy dán lên tường: “Bọn mình về nhà, nhớ mẹ quá!”. Hiền đứng lặng giữa căn phòng. Trong tích tắc, không hiểu sao Hiền lại thấy nhớ nhà, nỗi nhớ ở đâu không biết tự nhiên bào bọt làm Hiền sốt ruột. Và cũng trong tích tắc Hiền thay quần áo, quơ quào mấy thứ  bỏ vào ba lô và đón xe chạy ra ga. May mắn là vẫn còn vé để Hiền lên tàu, ngủ gà ngủ gật một đêm để về nhà. Hiền xuống xe cách nhà một khoảng rồi đi bộ về, đứng một lúc ở cổng lắng nghe mùi hương của các loài hoa thoang thoảng trong đêm. Không phân biệt được đâu là hương hoa lài, đâu là hương hoa nguyệt quế, ngọc lan, nhưng không cần đến Hiền cũng có thể biết những bông hoa ấy đang nở bung ở chỗ nào trong sân. Hiền chợt tức cười khi thấy mình lẩm cẩm, đây là nhà của mình chớ đâu.

 

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet


Hình như con Bông phát hiện có người nên sủa to. Hiền gọi: “Mẹ ơi” và ứa nước mắt khi mẹ vội vàng mở cửa, vội vàng chạy ra cổng mà không kịp mang dép.


Hiền nheo mắt cười với ba đang bước ra, ba chỉ hỏi Hiền mấy câu rồi vào phòng. Bao giờ cũng vậy, ba nhường Hiền cho mẹ, nhưng ngày mai ba sẽ hỏi đủ thứ chuyện và Hiền cũng tha hồ có cơ hội để nhõng nhẽo.


Hiền phát hiện cây chanh vào ngày hôm sau. Lúc ấy ba đang tưới nước cho vuông cỏ xanh nằm ở góc sân, nơi đó đầy những cánh hoa lài rơi trắng xóa, ba không nhặt mà bảo để cho đẹp. Cây chanh nằm sát góc, ngọn cây cao vượt khỏi bức tường, trên tàng cây khẳng khiu đầy gai nhọn là những chiếc lá nhỏ xanh, những trái chanh nằm lẫn trong lá nhỏ xíu. Hồi Hiền đi học, cây chanh mới cao qua khỏi đầu, lá lơ thơ, không thấy trái nên mấy lần mẹ cứ đòi đốn bỏ nhưng ba không cho. Cây chanh trở thành chỗ để nhận thư của anh chàng hàng xóm. Cửa sổ nhà hắn mở ra chỗ cây chanh, khi cần nhắn gửi gì cho Hiền, hắn cứ treo lủng lẳng trên cành. Lá thư cuối Hiền nhận là lời tỏ tình của hắn cùng với lời từ giã - hắn đi học xa, hẹn ngày về để nghe Hiền trả lời. Cánh cửa sổ ấy đã lâu ngày không mở.  


Đêm đến, mẹ sang phòng Hiền, hai mẹ con nằm nói đủ thứ chuyện. Hiền dựa đầu vào lưng mẹ kể về nhân vật nam đầu tiên trong đời mình, về những hẹn hò, cả những lần hờn dỗi của mình với Duy. Không nghe mẹ trả lời, Hiền lo lắng hỏi: “Sao mẹ không nói gì hở mẹ?”. Mẹ cầm lấy tay Hiền, nắn nhè nhẹ: “Con lớn rồi, con có bạn cũng phải thôi. Có điều mẹ cũng lo, tình yêu làm cho người ta lớn khôn nhưng cũng có lúc buồn nhiều hơn vui”.

 
Đêm đầu tiên về nhà như dài ra và Hiền nhận ra nhiều điều mà bình thường Hiền không có thời gian nghĩ đến. Lâu nay cứ mải mê công việc, học hành đến nỗi Hiền đã quên là mình có một nơi cần phải trở về, nơi đó, ba và mẹ ngày càng già hơn, chỉ nghĩ được như thế, Hiền đã thấy mình có lỗi vô cùng. Hiền xoay mình ôm lấy mẹ, áp mặt vào lưng mẹ và lại nhớ đến Duy. Đêm cứ loanh quanh như thế cho đến lúc Hiền díu mắt lại thì đã nghe tiếng gà gáy ở đâu đó.


Mấy hôm Hiền về nhà, không thấy Duy gọi điện, cả đến tin Hiền nhắn đã về nhà cũng không thấy anh trả lời. Chắc anh cũng bận túi bụi cho ngày tốt nghiệp. Hiền cũng không gọi điện cho ai, cô muốn dồn hết thời gian nghỉ cho mẹ. Hiền theo mẹ đi chợ, nấu ăn, lang thang qua mấy cửa hàng như hồi còn bé.


Mấy buổi chiều ở nhà, Hiền thay ba tưới cây trong cái vườn nhỏ, cô định bụng sẽ hái mấy trái chanh để làm quà cho Duy. Thứ gì Hiền cũng muốn chia sẻ với Duy, cô hái mấy đóa hoa ngọc lan mới hé nụ và vô số hoa lài. Món quà thú vị ấy chắc đủ để Duy trêu rằng Hiền lãng mạn nhưng chắc anh rất vui.


Đêm cuối ở nhà, mẹ lại sang với Hiền, dặn dò đủ thứ. Hiền muốn nói với mẹ rằng mình đã lớn nhưng hình như mẹ đoán được nên bảo: “Con đừng tưởng mình đã đủ lớn khôn, những điều mẹ dặn sẽ chẳng thừa, cho dù đến nhiều năm sau con mới nhận ra mẹ nói đúng”. Hiền im lặng vòng tay ôm mẹ, trời chợt mưa lúc nửa đêm, Hiền ngủ ngon trong tiếng mưa rơi từng giọt bên thềm.  


* * *


Hiền trở lại thành phố với buồn vui lẫn lộn. Thương ba mẹ ngày tháng vào ra trong căn nhà chỉ có hai người già cùng nhau, Hiền thầm dỗ dành - sự lựa chọn nào lại không phải hy sinh một phía. Sự lựa chọn ấy thật ra cũng ích kỷ vì chỉ có Hiền cùng với những mộng ước tương lai của mình. Nhớ lại mẹ vội vàng quay đi để giấu nước mắt lúc Hiền bước lên tàu mà thương mẹ quá.


Khi Hiền về chỉ có nhỏ Phụng ở nhà, Mai đi đâu đó rồi, Phụng ngập ngừng khi hai người gặp nhau. Một ngày trôi qua thật lạ lùng. Hiền cảm thấy không khí trong nhà khác thường mà không hiểu tại sao cho đến khi Phụng mang ra lá thư của Duy. Hiền mở lá thư và mấy dòng của Duy làm cho trái tìm của Hiền muốn ngừng đập trong lòng ngực. “Em sẽ đọc lá thư này khi anh đã ở rất xa. Tha lỗi cho anh về mọi thứ. Xa quá, cả về không gian và thời gian nên không dám hứa hẹn một điều gì. Em cứ giận dỗi, trách móc và thù ghét anh nếu điều đó làm cho em thấy nhẹ lòng. Dù thế nào, tận đáy lòng anh vẫn mong chúng ta có ngày gặp lại. Tạm biệt em”.


Phụng nhìn Hiền nói dè dặt:


- Duy xuất cảnh cùng gia đình bay chuyến bay hồi đêm.


Hiền không nói một lời nào với ai suốt mấy ngày. Hai người bạn lạ lùng vì Hiền không hề khóc. Hiền một mình lang thang ra phố, những cơn mưa đầu mùa đến vội rồi tạnh, nhưng Hiền biết làm thế nào để thôi nghĩ đến Duy? Đó là những ngày buồn nhất mà Hiền chưa từng trải qua.


Một tuần hay mười ngày gì đó trôi qua. Rồi Hiền đột nhiên nói cười. Mỗi khi nghĩ về ngày xưa Hiền lại nhớ lời bài hát của ba hát hôm nào: “Ba sẽ dạy cho con bài học về cây chanh dại. Tình yêu giống như cây chanh dại. Cây chanh rất xinh và hoa chanh rất thơm nhưng trái của nó thì không thể nào ăn được”. Bài học tình yêu đầu tiên của Hiền là thế. Dù vậy, Hiền biết mình không thể nào quên được Duy, mối tình đầu tiên và hơn nữa Duy đã có mặt cùng Hiền trong những ngày tháng đẹp nhất mà xưa nay không ai đành lòng quên những kỷ niệm đẹp của đời mình, cho dù đó là những kỷ niệm chỉ để người ta xót xa mỗi khi nhớ lại.


. Truyện ngắn của Lưu Cẩm Vân



 

.

các thông tin tiện ích