Đọc sách

Thứ Ba, 19/03/2019, 23:36 [GMT+7]

Đọc sách

1. Nhớ một thời, sách là giải trí duy nhất, vớ cuốn nào đọc cuốn đó. Say sưa, quên thời gian. Ngốn cả những quyển rất khó... nhằn, vượt quá tầm của mình. Đọc mà không hiểu đọc gì chỉ vì không còn giải trí nào khác. 

 

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
 
Lại nhớ một thời những cuốn sách (in lậu) bán lưu động ở bến xe Sài Gòn. Đi học xa nhà, mỗi lần về Nha Trang đều dành một khoản tiền để mua sách, lên xe có cái mà nhâm nhi cho quên đường dài. Thời mới ra trường, chờ phân công nhiệm sở, tôi làm bạn thường xuyên với tiệm sách cho thuê, “cày” hết cuốn này đến cuốn khác, vơi dần tiền cược sách, phải đóng thêm tiền mới. 
 
Đọc ngốn vậy nhưng giờ hỏi lại nhiều lúc tôi chỉ nhớ tựa sách của tác giả nào, xuất bản khoảng thời gian nào, có gì nổi trội bên lề cuốn sách khi ấy... còn nội dung có khi không nhớ chút gì; giở lại một cuốn sách cũ đã đọc hồi xưa, ngỡ ngàng như... mới. Mãi thật lâu sau đó mới loáng thoáng rồi à ra, hình như đã đọc rồi!
 
Nghĩ cho cùng đó cũng là quy luật tự nhiên. Nhiều chuyện xảy ra trong đời sống thực hàng ngày, câu mình nói, lời mình viết, hành động mình làm còn không nhớ thì làm sao nhớ hết nội dung những cuốn sách đã đọc; nhất là những cuốn đã đọc từ thời còn quá bé, vượt quá suy nghĩ của lớp tuổi...
 
2. Không như ngày xưa, ở cái thời bao cấp những cuốn sách chữ in lem luốc, giấy xấu, bìa mỏng, tranh vẽ sơ sài, sách bây giờ in đẹp, giấy tốt, trình bày công phu, bìa bắt mắt... Tuy nhiên, có lẽ do ít còn ham sách nên mỗi lần mua sách tôi phải chọn lựa rất kỹ, ưu tiên sách phục vụ cho công việc, tra cứu. 
 
Mỗi lần ra nhà sách, đường sách... tôi chỉ ước mình trở lại cái thời ham sách, ước cảm hứng trở về, khơi gợi đam mê ngày bé, cầm cuốn sách mới tinh đưa lên mũi hít hà thấy cả một thiên đường.
 
Nhìn những bạn trẻ say mê chọn lựa sách tôi bắt thèm. Nhưng nghĩ lại, gì cũng có một thời, đừng trách mình vì đam mê không còn. Và, thật ngưỡng mộ những ai qua bao nhiêu năm tháng cuộc đời vẫn còn nguyên thú ham đọc sách.  
 
3. Vậy nên, tháng Chạp vừa rồi, thời tiết khá lạnh, ngoài đường gió bụi, tôi đóng cửa nằm nhà ôm hai quyển sách, mặc cho tiếng đời xôn xao thúc giục Tết gần kề. Và sung sướng làm sao tôi đọc hết hai cuốn chỉ trong vòng một tuần. Một cuốn du ký, tương đối dễ đọc, nhiều chi tiết thú vị cuốn người đọc đi theo. Cuốn còn lại do người chuyển ngữ bám sát nguyên bản, không “biến hóa” theo cảm nhận “thuần Việt” nên có nhiều đoạn tôi phải đọc đi đọc lại mới hiểu và tìm ra được vẻ đẹp của ngôn từ. Nhưng nói chung là thích. 
 
Cái cảm hứng đọc sách còn khiến tôi mở máy tính viết một lèo truyện ngắn. Gõ dấu chấm kết thúc, tôi không nghĩ mình viết nhanh vậy. Theo ý nghĩa, chữ truyền cảm hứng cho chữ. 
 
4. Nói sách dịch lại nhớ thời tuổi trẻ, khi “ổ cứng” còn chưa ghi nhiều dữ liệu, tôi cũng mày mò đọc vài cuốn nguyên tác, tất nhiên loại dễ đọc kiểu như “Love Story” của Erich Segal.... chẳng hạn. Với tôi, đọc nguyên tác thích ở chỗ cảm nhận cái hay, thích thú của câu văn mà không tài nào dịch sang tiếng Việt được. 
 
Với những tiện ích của công nghệ ngày nay, việc đọc nguyên tác khá thuận lợi, nhất là đọc trên điện thoại có cài ứng dụng từ điển Dict Box chẳng hạn. Gặp từ nào không biết chỉ cần chép và cửa sổ từ điển tự động hiện lên, rất dễ tra cứu. 
 
Đọc một cuốn sách cũng giống như gặp một con người. Có người hay, người không hay, người khó, người dễ. Có người ở lại lâu, có người lướt qua mau. Có người nhiều năm sau gặp lại vẫn thấy thú vị, lại có người hoàn toàn không nhớ mình đã gặp khi nào... Mỗi lần đọc tin một nhà sách khai trương, một phố sách mới mở, tôi luôn có chút háo hức của thời tuổi hai mươi, dứt khoát phải đến một lần cho biết. Nhìn những bạn trẻ chăm chú đọc sách, bên cạnh đó không ít người coi sách như một công cụ đánh bóng cho tâm hồn như selfie tấm hình đang ở nhà sách rồi khoe lên mạng xã hội, thật ra, theo ý tôi cũng là cách tốt để quảng cáo cho sách, cho mọi người nhớ đến sách và nhớ sách là phần không thể thiếu trong cuộc sống. 
 
Tôi đặt ra mục tiêu năm này đọc 10 cuốn sách. Không nhiều với thời tuổi trẻ, nhưng quá nhiều cho cái thời phải đấu tranh giữa sách và bao nhiêu món giải trí hay ho khác. 
 
Hết năm mới biết mình có đạt hay không?
 
ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
.

các thông tin tiện ích