Trước nhà ngoại tôi có con sông chảy qua, tên gọi là Sông Cái. Hồi đó, nước sông trong xanh, bờ cát mịn màng. Ngoại có vùng đất cồn ở giữa sông, bốn bề, những tán tre xanh rợp phủ.
Đôi khi tự hỏi tại sao có những chuyện hay hình ảnh nào đó từ rất lâu rồi mà vẫn in dấu trong trí nhớ không bao giờ quên. Nhớ như thể mới gặp đâu đó ngày hôm qua.
Cà Ná không ồn ào. Biển ở đây không ào ạt vỗ vào bờ, mà thở đều, nhịp chậm, như người từng trải. Gió không chỉ thổi, gió kể chuyện. Kể chuyện của nắng, của muối, của những mái nhà thấp nép bên triền cát, nơi đời sống được đo bằng con nước và mùa cá.
Có những chiều đang giữa dòng đời tấp nập, bỗng mùi khói bếp từ một ngôi nhà ven đường len vào cơn gió bất chợt, khiến lòng ta khựng lại. Mùi cơm mới chín, mùi hành phi trong chảo mỡ nóng, mùi khói rơm thơm ngai ngái - tất cả ghép thành một bản hương vị riêng của ký ức.
Giáng sinh luôn mang lại những điều kỳ diệu và những câu chuyện về Giáng sinh luôn là đề tài phong phú về những điều kỳ diệu ấy, trong đó có "Bông tuyết bí mật" của nhà văn Taylor Garland do Nhà xuất bản Thanh Niên phát hành.
Cây hoa vàng nằm ở một góc sân trước nhà, anh mang nó về nhà trước khi biết tên của nó. Một lần chị khoe với anh tấm ảnh chụp chung với một cây hoa màu vàng, cây đã có hoa nhưng thân cây rất thấp, chị phải ngồi bệt dưới thềm mới có được đủ cây trong tấm ảnh.
Hòn Bà nằm ở độ cao hơn 1.500m, là một địa danh mà ai cũng muốn một lần tìm đến. Năm 1914, bác sĩ Alexandre Yersin đã lên núi Hòn Bà xây dựng một ngôi nhà gỗ 2 tầng để làm việc và nghiên cứu khoa học. Tại đây, ông đã trồng cây quinquina để làm thuốc.
Chiều chớm đông về thật nhẹ, như một bàn tay khẽ đặt lên vai người đi xa. Bầu trời phủ một lớp sương mỏng, nắng cuối ngày đã nhạt, chỉ còn là một vệt sáng mơ hồ in trên những tán cây trơ trụi. Gió hôm nay lạnh hơn mọi ngày.