04:08, 20/08/2003

Con ong bầu

 Truyện ngắn của LÊ NGUYÊN NGỮ

Hảo Chi đưa hộp giấy lên tai lắng nghe. Có tiếng “vù vù” của con ong bầu bay va đập liên tiếp vào thành hộp. Ong bầu là loại ong khỏe mạnh từ hình dáng đến cách bay. Nó mà “xổng” ra được, vù một cái là cứ kể như “của thiên trả địa”. Ba Hảo Chi đã buộc chân sau của nó bằng một sợi chỉ đỏ dài xuyên ra thành hộp. Hảo Chi kéo dài ra thêm sợi chỉ, con ong lại bay “lộp bộp”, “vù vù”.

. Truyện ngắn của LÊ NGUYÊN NGỮ

Hảo Chi đưa hộp giấy lên tai lắng nghe. Có tiếng “vù vù” của con ong bầu bay va đập liên tiếp vào thành hộp. Ong bầu là loại ong khỏe mạnh từ hình dáng đến cách bay. Nó mà “xổng” ra được, vù một cái là cứ kể như “của thiên trả địa”. Ba Hảo Chi đã buộc chân sau của nó bằng một sợi chỉ đỏ dài xuyên ra thành hộp. Hảo Chi kéo dài ra thêm sợi chỉ, con ong lại bay “lộp bộp”, “vù vù”.

Hôm nay có giờ sinh vật, cô giáo bảo mỗi em nên có một con ong, bất kỳ loại gì. Nhỏ Đông Hiên cũng nhờ ba nó bắt cho được một con, nhưng khốn nỗi, nó chẳng biết là ong gì. Eo ơi! Trông nó cứ vằn vằn, vện vện.

- Trông khiếp quá! Chắc con ong của Đông Hiên thuộc loại ong đực rồi - Hảo Chi vừa nhìn con ong vừa nói.

Đông Hiên đóng lại nắp hộp giấy, tiu nghỉu:

- Tên, mình còn chưa biết nữa là… đực cái! Còn ong của bạn?

- Ong cái - Hảo Chi kiêu hãnh đáp.

- Sao biết?

- Vậy mới hay!

- Xạo hoài - Đông Hiên liếc dài bạn, vẻ không tin.

Kỳ thực, chẳng những Hảo Chi không xạo, mà cô còn biết con ong bầu của mình đang có “con mọn” nữa kia. Con ong bầu Hảo Chi “mượn” để đi học đây, đang làm tổ đẻ nơi lỗ cây cột đằng sau chuồng heo nhà nó. Phải là con cái thì mới làm tổ đẻ chứ, ai cũng biết vậy rồi mà!

Sau giờ sinh vật, Kiêm Minh lia mũi kéo ngang sợi chỉ đỏ buộc chân con ong: “Ai buộc chân bạn vậy, bạn có chịu được không mà lại buộc chân nó?”. Cùng theo câu nói của “ông tướng”, con ong bầu cái của Hảo Chi vù đi. Nó bàng hoàng khi trong tay mình chỉ còn đoạn chỉ đỏ bay phơ phất. Hảo Chi lo lắng nhìn theo cánh ong. Thoáng cái, nó chỉ còn là một chấm đen nhỏ rồi lẫn vào khung trời đầy nắng ngoài cửa lớp. Hướng ấy cũng là hướng của nhà Hảo Chi. Hảo Chi tưởng tượng lỗ tổ ong trên cây cột đằng sau chuồng heo nhà mình. “Chắc nó tìm về với con nó” - Hảo Chi vừa lo âu vừa nghi hoặc nghĩ vậy.

Tan trường. Về qua mấy ngả phố đông đúc người xe, Hảo Chi bỗng hoang mang vô cùng. Người như Hảo Chi còn muốn lạc đường về huống chi là con ong bầu cái của nó! Về nhà, Hảo Chi vội cất cặp và để nguyên cả áo dài, chạy ra chuồng heo. Lỗ cột vẫn đen ngòm như một tổ hoang! Hảo Chi vội khẽ áp tai vào. Tận cùng trong tổ vọng ra âm thanh yếu ớt, khi như tiếng mọt ăn gỗ, lúc lại như tiếng kêu đòi của một sinh vật bé nhỏ nào. Qua vành tai Hảo Chi, gió chạm vào miệng lỗ nghe cứ vi vu, vi vu…

Hảo Chi thay quần áo ra ngồi cạnh cột chuồng heo. Cô hết nhìn trân trân lại ấp tai vào lỗ cột. Nếu con ong bầu mẹ tìm được đường về thì giờ đã thấy ra, vô. Vậy là nó đã lạc tổ thật rồi, bỏ lại con đang kêu đói trong tổ. Hảo Chi rưng rưng nghĩ vậy và tự nhiên thấy oán Kiêm Minh vô cùng! Nếu nó không “mượn” đỡ con ong bầu mẹ cho giờ sinh vật, giờ này “gia đình” ong êm ấm biết bao!

Đêm đó, Hảo Chi cứ trằn trọc mãi không yên. Lúc nào trong tai nó cũng văng vẳng cái âm thanh nơi lỗ cột. Tiếng kêu đói bụng của con ong! Tiếng kêu như mọt đục ấy khi từ dưới vạt giường nằm vọng lên, lúc tưởng như từ ruột gối kêu ra. Trở mặt gối nào, áp tai nào, Hảo Chi cũng nghe “lời nguyền rủa” ấy vọng đến mình. Nó mệt mỏi thiếp vào giấc mơ với hình ảnh con ong bầu mẹ thắt eo lưng vàng đang thất thểu bay trên bầu trời thành phố đầy nắng trưa.

Sau một đêm khắc khoải, Hảo Chi vội tìm đến nhà Kiêm Minh để nói cho “ông tướng” rõ tác hại của việc cắt chỉ buộc chân con ong bầu.

Kiêm Minh tiếp Hảo Chi ngoài sân nhà, nơi bộ bàn ghế đá. Trên đầu hai đứa là giàn hoa muống biển ken dày, mát rợp. Những chiếc lá muống biển xanh mướt, to bằng chiếc quạt lia đều, xếp có lớp lang thứ tự khắp giàn. Hoa muống biển nhiều vô kể, cái chong lên, cái ngược xuống. Những đóa hoa hình cái chuông nhỏ, ngoài trắng trong tím màu hoa cà trông đến đẹp.

“Vù… vù…”. Ô kìa! Có hàng chục con ong bầu vần vũ bay. Chúng thăm hết đóa hoa này lại chui vào lòng đóa khác, vẻ bận rộn không ngơi. Chẳng biết con ong bầu cái nhà Hảo Chi có “lạc bước” đến giàn hoa muống biển này? Hảo Chi kể chuyện tổ ong bầu nhà mình. Vừa kể thỉnh thoảng mắt Hảo Chi nghiêng ngóng lên giàn hoa. Nhưng trong hàng chục con ong bầu đang bay lên, đảo xuống chẳng có con nào chân đeo chỉ đỏ cả. Nghe Hảo Chi kể xong, Kiêm Minh cười cười:

- Không hề gì, mình sẽ bắt đền bạn con khác - Vừa nói, “ông tướng” vừa ngước lên giàn muống biển.

Hảo Chi nhăn nhó:

- Làm sao bắt?

- Dễ ợt! - Kiêm Minh leo lên bàn đá.

Một con ong vừa chui vào lòng ống hoa, Kiêm Minh thong thả tóm ngay miệng hoa lại. Đoạn cậu ta đem xuống, thả ong vào chiếc ly thủy tinh lớn úp ngay mép bàn đá. Con ong quần đảo vù vù trong lòng ly trước sự thích thú của Hảo Chi.

- Nhưng… làm sao biết nó là cái? Hảo Chi đang cần con ong cái cơ!

- Mình sẽ đền Hảo Chi năm con. Chẳng lẽ trong năm con đó không có con nào là cái sao?

- Chưa đầy mười phút bắt, năm con ong bầu đã rù rì trong một bịch ni lông lớn. Riêng giàn hoa muống biển nhà Kiêm Minh đẹp và nên thơ đến mức lúc về, Hảo Chi nằng nặc xin cho mình một dây. Nó sẽ trồng trước sân nhà mình, tha hồ cho các loại ong…

Những con ong bầu Kiêm Minh đưa, Hảo Chi lần lượt cho vào tổ. Và đến con thứ tư thì ở hẳn luôn trong đó, y như là “nhà” của nó vậy, dù chân con ấy chẳng có đoạn chỉ đỏ nào. Thấy vậy Hảo Chi vui mừng vô cùng. Con ong đã tìm được mẹ nuôi và rồi nó sẽ lớn.

Bây giờ trước nhà Hảo Chi đã xanh giàn hoa muống biển. Để con ong cái thêm vui tổ mới, nó ra sức chăm sóc giàn hoa. Sợi chỉ đỏ đã không buộc được ong bầu thì ngược lại giàn muống biển xanh đã biến Kiêm Minh, từ người Hảo Chi ghét nhất lớp nay thành bạn thân nhất. Kiêm Minh thường đến thăm… giàn hoa muống biển nhà Hảo Chi, với vô số hoa muống biển dư đủ để làm bận rộn cho những con ong bầu, cả đực lẫn cái. Trong đó chắc chắn có sự bay lượn vui vẻ của mẹ nuôi con ong con nơi lỗ cột chuồng heo dạo nào. Và không chừng con ong con lại được “trùng phùng” với mẹ ruột nó trên giàn hoa đầy quyến rũ này, cũng nên. Hảo Chi thường nghĩ vậy mỗi khi ngồi dưới những tiếng vù vù không ngớt của đàn ong bầu bay trên giàn muống biển.

L.N.N