Nha Trang non nước trời mây như một bài thơ t́nh mà nồng nàn trong ḷng, v́ ai nén vào thổn thức để con sóng trùng xa mà khát khao vỗ bờ.

Biển ơi biển là nhân t́nh muôn thuở của thơ. T́nh biển thẳm sâu như ḷng em thương anh mà ngôn từ dào dạt giữa trái tim, không gian lắng ḿnh trong sóng nhạc, lung linh những hạt cát âm thầm nghe biển hát.

Thiên nhiên hóa thân trong mỗi cuộc đời.

Nha Trang thành phố t́nh yêu thắm đượm t́nh nghĩa t́nh hồn hậu mà nên duyên, làm da mặn ṃi muối biển hồn sóng sánh mà xa khơi. Ôi Nha Trang miền đất b́nh yên.

Nha Trang bao nếp nghĩ và bàn tay lao động, những âm vang từ cuộc đời rất rộng, có lẽ nào con sóng lăng quên, có lẽ nào con sóng vô t́nh.