Nhớ mảnh vườn của mẹ

Thứ Ba, 19/06/2018, 23:02 [GMT+7]

Nhớ mảnh vườn của mẹ

Đi suốt nửa quãng đời, con vẫn luôn nhớ về mảnh vườn của mẹ. Đó là một khuôn viên quanh nhà với đủ các loại cây, rau. Nào chanh, ổi, cóc, xoài, cộng thêm những loại rau thơm, rau cải, é quế, thì là, có khi là những đám hành lá. Ong bướm lúc nào cũng lũ lượt bay về đua nhau hút mật từ hoa của những giàn bầu, giàn bí… Với con, đó là khu vườn cổ tích của mẹ.


Từ mảnh vườn cổ tích đó, mẹ đã cho con một tuổi thơ hồn nhiên, vô tư trong sáng, đầy ắp niềm vui, để đến tận bây giờ con nhớ mãi không nguôi. Mỗi lần ra hái rau cùng mẹ, mẹ thường dặn con: “Rau thơm con nên hái nhẹ tay, đừng để nó bị dập, sẽ bay mất mùi thơm”. Quả đúng thế thật. Tôi thử vò nát một chiếc lá tía tô thì mùi hương lan tỏa khắp vườn. Mẹ còn bảo: “Người ta thì ruộng sâu, trâu nái, còn mẹ chỉ có một mảnh vườn cỏn con này thôi, nó là gia tài đáng giá nhất của mẹ”.


Vườn của mẹ rau lên xanh tốt bốn mùa, mùa nào loại rau đó, trừ những loại rau thơm là mẹ trồng xen canh, nên lúc nào cũng có để bán, để dùng. Những cây rau quen thuộc như: rau muống, tần ô, rau cải, bồ ngót cho đến mồng tơi… tất cả đều là những loại rau dân dã, dễ trồng. Mỗi buổi sáng mẹ dậy thật sớm hái đầy một rổ, mang ra chợ bán, khi về là miếng thịt, con cá, mớ tép, con cua đồng… tất cả đều được hoán đổi từ mảnh vườn của mẹ. Bữa cơm gia đình vì thế lúc nào cũng ngon hơn đối với chúng tôi.


Mảnh vườn của mẹ không đơn thuần phục vụ cho từng bữa cơm hàng ngày, mà nó còn là một vườn thuốc nam chữa bệnh cho mọi người trong gia đình, cả những người hàng xóm. Có người hàng xóm bị cảm cúm, chỉ cần một nắm lá sả, năm bảy lá chanh, cùng với mấy cành rau tía tô trong vườn mẹ là đã có một nồi nước xông chữa bệnh. Riêng tôi mãi vẫn không thể nào quên hương vị bát cháo hành tăm mẹ nấu cho tôi ăn khi bị cảm.


Nhớ mảnh vườn của mẹ, tôi lại nhớ dáng mẹ tảo tần. Mỗi cây rau, củ quả trong vườn đều có nét tảo tần và sự chịu thương chịu khó của mẹ. Cuộc sống phố thị ồn ào, tấp nập đôi khi khiến cho con người ta mệt mỏi vô cùng. Những lúc như thế, tôi chỉ muốn được về bên mẹ, ngồi bệt xuống luống rau, ngắm nhìn những bông hoa cải nở vàng, hít thở hương chanh, hương bưởi mỗi sáng, đêm ngửa mặt lên trời ngắm trăng, tận hưởng mùi hương cau thoang thoảng. Tôi muốn về với mẹ, thả bước chân trên đám cỏ xanh mát rượi trong vườn, ngắm nhìn những cây thì là, những bụi bạc hà khoác trên mình chiếc lá non tơ… khiến tôi thèm nồi canh chua ngày xưa mẹ từng nấu cho tôi ăn. Mùa nào thức nấy, mẹ luôn chịu khó nấu những món ăn dân dã quê mùa mà nguyên liệu là từ vườn rau của mẹ.


Mẹ ơi! Người ta cứ lo xa tới tận những đâu đâu, mà không ngờ rằng, ngay chính mảnh vườn của nhà mình thôi cũng làm nên bao điều kỳ diệu. Dẫu lưu lạc nơi nào, con vẫn cảm thấy hạnh phúc khi nhớ về mảnh vườn bình yên của mẹ…


Hoàng Bích Hà  
 

.

các thông tin tiện ích